Hành Trình Tuổi 20

Âm thầm với đam mê

Đăng bởi: editor | 2/8/2014

Gắn bó với Tinh Vân đến nay đã 7 năm tròn, quãng đường 7 năm với những âm thầm trong công việc mà theo đánh giá của chị em phòng QLCL thường nói là “Anh cứ âm thầm làm đến khi xong việc anh mới nói”. Mời các độc giả Mytinhvan cùng đọc bài viết “Âm thầm với đam mê” của anh Lê Huy Hà – Trưởng phòng Hệ thống thông tin Tinhvan Group. Bài viết đã được chọn đưa vào Sử ký Tinh Vân 20 năm Sẻ chia và Sáng tạo.

HaLH3
Anh Lê Huy Hà – Trưởng phòng Hệ thống thông tin Tinhvan Group

Tinh Vân 20 tuổi vào năm nay, năm 2014. Đây cũng là cột mốc quan trọng trong đời người, lứa tuổi thanh xuân tràn đầy sức sống. Với tôi  đã bảy năm đi cùng Tinh Vân, quãng đường bảy năm với những âm thầm trong công việc theo đánh giá của chị em phòng QLCL thường nói là “Anh cứ âm thầm làm đến khi xong việc anh mới nói” và sau đó, thường là nụ cười nhận lỗi kiểu như “Anh biết rồi lần sau anh vẫn thế”. Có lẽ do bản tính ít bày tỏ quan điểm nên vậy.

Tinh Vân với tôi cũng là duyên. Tôi biết và làm với Tinh Vân từ năm 1997 hay 1998 gì đó với sản phẩm phần mềm Vietnam-Laws V1 và đợi mãi vẫn chưa thấy V2 của phiên bản này. Năm 2006, tôi lại có duyên với Tinh Vân nhưng với vai trò onsite một dự án ERP của TVC. Lần này thì mới một nửa là người Tinh Vân và gắn kết với nhóm dự án trong thời gian một năm với những kỷ niệm khó quên khi nơi triển khai dự án là những vùng miền thuộc diện khó khăn của đất nước.

Năm 2007, sau hai buổi café với anh Tuấn Lương thì tôi về Tinh Vân và bắt đầu chặng đường mới của mình – Trở thành người Tinh Vân. Thời gian này phòng chỉ có hai người. Ngoài tôi còn Vũ Tuấn Anh và cuối 2007 thì có thêm Lê Quang Quỳnh. Hai người với bao nhiêu công việc khi thì lo công việc nội bộ, lúc thì hỗ trợ dự án bên ngoài cộng thêm việc lo hồ sơ ISO thật không dễ dàng. Có một kỷ niệm trong thời gian này khi cấu hình hệ thống cluster cho Văn phòng Quốc hội. Vì liên tục làm việc trong phòng server (thường nhiệt độ rất lạnh) nên sau bốn ngày làm việc, tôi phải thủ một áo khoác dày đi làm mặc dù giữa mùa hè. Thỉnh thoảng anh em ở đó lại mở phòng server và hỏi “Anh còn sống không?”, thật khó quên. Tôi cũng không ngờ kết quả ngày đó lại ổn đến thế, hệ thống cluster intranet hoạt động tới giờ vẫn không phải thay đổi gì cả. Tới cuối năm 2007, phòng có thêm người, lại dồn quân cho dự án tại Thư viện ĐH Lâm nghiệp. Với ròng rã gần một tháng trời, như con thoi giữa Xuân Mai vàHà Nội, với quãng đường hơn 100km cả đi lẫn về, nhưng với tôi chẳng hề hấn gì. Thời gian đó hệ thống còn đơn giản ít phát sinh nên mặc dù anh em phòng hệ thống tập trung cho dự án bên ngoài nhưng hệ thống nội bộ vẫn khá ổn.

Qua năm 2008, sau vài lần nói chuyện về MS Sharepoint và những ứng dụng của nó với HươngBTT (lúc đó là QMR) thì phiên bản MIS 2.0 manh nha được ra đời thay cho phiên bản MIS 1.0 do anh Phạm Thúc Trương Lương viết đã khá lâu. Và tới giữa năm 2008, thì những dòng code đầu tiên của MIS 2.0 được thực hiện với những ý tưởng theo kiểu học đến đâu làm đến đó. Cho đến giờ, MIS 2.0 bao gồm rất nhiều ý tưởng hay ho với công sức của rất nhiều người nhưng hiện tại không còn ai đi theo hỗ trợ nữa nên MIS 2.0 đang ở ngưỡng cần thay đổi mặc dù nó đã đem lại rất nhiều lợi ích cho các hoạt động nội bộ của toàn Group. Cũng trong năm này Phòng hệ thống sau rất nhiều các thử nghiệm khác nhau đã đưa vào sử dụng hệ thống firewall mã nguồn mở đặc biệt phù hợp với mô trường đa dạng về công nghệ như Tinh Vân. Cho tới giờ hệ thống này vẫn đang phát huy hiệu quả. Tuy vậy do không có kinh nghiệm, thiết bị lại sử dụng không đồng bộ nên nhiều khi anh em cuống cuồng fix lỗi hò nhau tìm đủ mọi lý do để lý giải cho việc hệ thống bị crash. Mãi tới khi mua được máy tốt hơn anh em mới biết do thiết bị nóng quá mà gây treo, lỗi. Cuối năm 2008, Trần Đức Hùng tham gia với vai trò thực tập và bắt đầu gắn bó với Tinh Vân từ đó cho tới nay.

Trong số dự án phòng hệ thống tham gia thì dự án anh em phải làm đêm nhiều nhất là hai dự án trang bị máy tính cho đại biểu Quốc hội. Dự án yêu cầu trong thời gian ngắn phải đáp ứng số lượng máy lớn là áp lực khiến cho anh em phải chia nhau ra làm ngày làm đêm. Làm xong lại phải làm lại vì bản cài không đáp ứng yêu cầu an ninh khiến cho anh em trong phòng phải căng ra liên tục trong 4, 5 ngày đêm để bàn giao đúng hạn. Đó là những ngày căng thẳng vừa phải thông qua bản chạy đáp ứng yêu cầu kiểm tra an ninh vừa phải đảm bảo giao hàng đúng tiến độ cho đại biểu. Anh em đã làm việc thực sự là một team gắn kết lo lắng và chia sẻ với nhau với mục đích duy nhất là đảm bảo sự thành công cho dự án.

Cuối năm 2013, thực sự là thời điểm thử thách tinh thần của anh em phòng hệ thống khi mà những sự cố lặp lại với một hệ thống quan trọng khiến cho anh em thực sự căng thẳng và bối rối. Đó là khoảng thời gian dài với những đêm miệt mài tìm lỗi tới 5, 6 giờ sáng với những cảm giác mừng rỡ rồi lại đờ đẫn khi lỗi lặp lại. Sự căng thẳng và cảm giác không an tâm kéo dài cho tới khi kết thúc và xử lý được hoàn toàn lỗi vào gần sáng trong một ngày lạnh giá đầu tháng Hai. Đó thực sự là khoảnh khắc hạnh phúc và khó quên với cơ số nước tăng lực và hết một bao thuốc. Khi anh em đã ra về tôi thưởng cho mình một điếu thuốc và quyết định sẽ thức thông tới sáng. Phòng hệ thống là vậy, anh em luôn âm thầm hết mình vì công việc không nề hà khó khăn, chỉ một chút gián đoạn có thể khiến anh em mất ăn mất ngủ, lăn lộn để hoàn thành công việc nhằm đem lại sự an toàn, ổn định cho toàn hệ thống.

Làm gì, ở đâu cũng cần một sự đam mê thực sự để mang lại sự thành công. Với anh em phòng hệ thống đó là sự đam mê với mảng công việc mình làm với mạng, với tường lửa, với route, với an toàn mạng và nhiều thứ khác. Nếu thiếu đi điều đó thì hạnh phúc với niềm vui trong việc khi hoàn thành tốt công việc có lẽ không tồn tại. Với người làm kinh doanh là khách hàng, là hợp đồng, với anh em lập trình là sản phẩm được đóng đúng hạn và không lỗi… Còn với những người làm hệ thống như chúng tôi thì khi hệ thống hoạt động trơn tru, khi những yêu cầu và các phát sinh được đáp ứng với sự hài lòng cao nhất chính là niềm vui có được do lòng đam mê đem lại.

Trên chặng đường Tinh Vân đang đi, tôi tự hào là một phần trong đó, đóng góp cho sự phát triển đi lên của Tinh Vân để đem lại giá trị cho cộng đồng, cho đất nước.Tôi tìm thấy niềm hạnh phúc thực sự để hòa cùng vào nhau, tỏa sáng trong niềm vui chung trong ngôi nhà Tinh Vân sẽ ngày càng lớn mạnh hơn nữa.

Lê Huy Hà